Chuyển đến nội dung chính

Đứng trước tự nhiên, tôi được chữa lành


Khi mới biết đến chương trình Trại sinh thái: Đi và Trải nghiệm xanh, mình không dự định sẽ tham gia vì hai lý do: Thứ nhất, mình mới bị ốm đến nhập viện ở Gia Lai nên rất quan ngại về sức khỏe của bản thân; Thứ hai, trại kéo dài đến 5 ngày 4 đêm, nếu tham gia đồng nghĩa với việc mình sẽ phải cúp học ít nhất ba môn mà mình lại đang phấn đấu trở thành sinh viên chăm chỉ đơn giản vì sắp không được đi học nữa rồi (cái gì sắp kết thúc thì càng khiến mình lưu luyến). 

Nhưng rồi, mình không do dự nữa. Vì mình quyết định năm nay sẽ làm truyền thông cho TNYS một lần nữa. Và có thể đây là năm cuối cùng mình thực sự có thể dành hết tâm huyết và tình cảm cho TNYS, mình linh cảm thế. Nên là mình muốn tự trao dồi bản thân để có thể mang đến những điều tốt nhất cho TNYS năm nay. Thế là mình nộp đơn, vào một ngày sát deadline. Mình cảm giác ở trại này sẽ có những điều mình muốn học hỏi để có thể làm truyền thông cho TNYS năm nay hiệu quả. 

Trại cho mình một cảm giác khá đặc biệt từ cảm nhận đầu tiên. Đơn giản vì ở Trại này, mình chưa từng quen biết, gặp gỡ ai trước cả. Mình rất thích việc đến một nơi mà chẳng ai biết mình là ai, chẳng ai quen mình trước, chẳng ai có những suy nghĩ khuôn mẫu về một Lê Hà Anh Thy. Chẳng ai có thể kể về mình với một người thứ ba trước khi người đó gặp mình. Chưa đến Trại, mình đã được thỏa mãn mong muốn kỳ lạ đó. 

Đứng trước tự nhiên, tôi được chữa lành 

Với mình, đi Tây Nguyên như trở về nhà vậy. Mình biết chắc rằng mình sẽ lại có cảm giác an yên và thanh thản khi được ngắm nhìn những khối màu xanh bạt ngàn mà ở quê mình hay ở thành phố mình đang học tập không thể nào có. Nhưng mình chưa từng nhận ra tại sao mình lại có những cảm giác ấy, cho đến khi mình đến với Trại. 

Ở đây, mình có rất nhiều không gian để kết nối với thiên nhiên. Mình được sống trong một căn nhà ở giữa rừng thông. Mở cửa ra là nhìn thấy những cây thông dường như đang yên giấc ngàn năm. Bước ra khỏi nhà là nghe được tiếng chim kêu trên những ngọn cây, tiếng gió treo đùa với lá và tiếng nước nghịch ngợm nhảy nhót. Đi vài bước là tha hồ được hít hà bầu không khí trong lành và nhâm nhi khoảng không gian yên tĩnh. Những ngày ở Trại giống như một thế giới khác vô cùng bình yên và trong lành mà cuộc sống thường ngày không thể nào cho mình được, nên mình vô cùng trân quý từng khoảnh khắc được sống, được thở trong thế giới nhỏ ấy. Mỗi ngày mình đều thức dậy thật sớm để đi dạo. Cái se lạnh của gió, cái ẩm ương của sương, cái khe khẽ của chim chóc, cái lấp ló của ánh bình minh... tất cả đều làm mình rung động. "Thật may mắn vì mình được sống, để có thể tận hưởng khoảnh khắc này!" - Không biết bao nhiêu lần ở Trại mình có suy nghĩ đó. 

Trại mang đến nhiều hoạt động để mình hòa quyện vào thiên nhiên, trong đó có hai hoạt động khiến mình không thể nào quên. Một là khi chúng mình nằm giữa rừng để ngắm lá thông, đón nắng xuyên qua mấy kẽ lá. Hai là buổi sáng đón bình mình trên đồi cắm trại. Những khi ấy, đầu óc mình luôn trống rỗng, chỉ có sự rung động khẽ ở trái tim. Mình không thể dùng ngôn từ diễn đạt trọn vẹn được vì đó là cảm xúc, chỉ có thể tự mình cảm nhận. 



Trở lại với câu hỏi ban đầu: Tại sao mình lại có cảm giác an yên và thanh thản ngắm nhìn những mảng xanh tự nhiên của Mẹ Trái Đất? Mình nghĩ là vì đứng trước tự nhiên, mình được chữa lành. Đối mặt với tự nhiên, mình được là chính mình. Mình không cần phải luôn cười, luôn nói chuyện, luôn lắng nghe, luôn quan sát, luôn suy nghĩ. Tự nhiên chấp nhận bản chất con người mình hơn ai hết, không cười chê, không đánh giá, không bêu riếu. 

Chơi với Người Bạn Tự Nhiên, mình được an toàn và được chấp nhận. 
Mình được chữa lành. 

Khi vắng tự nhiên, lẽ dĩ nhiên tôi 
cần những mối quan hệ chữa lành

Từ ngày hiểu rõ về con người mình, mình thấy yêu bản thân hơn rất nhiều và những câu hỏi "tại sao" của người khác dành cho mình trở nên nhẹ tênh đến mức có thể bị một cái cười khì của mình thổi bay đi mất. 

Mình không sợ người, chỉ là mình cảm thấy không cần thiết để quá nhiều người ùa vào cuộc đời vốn dĩ rất lặng lẽ và nhỏ bé của mình. Sự thật mất lòng nhưng thật lòng mà nói là thế. Điều tuyệt vời là nét tính cách ấy mang đến cho mình rất nhiều những nhân duyên kỳ lạ - những người bạn chữa lành. 



Khi tâm trạng mình vui, mình rất dễ kết bạn. Nhưng khi tâm trạng mình buồn, không phải ai cũng muốn trò chuyện với mình. Mà cuộc sống, đâu chỉ toàn chuyện vui dẫu cho mỗi ngày mình đều sống với một tinh thần tích cực? Lúc mình ấm ức đến khóc vì sự vô tình của người ta, chị M chỉ ôm ôm vỗ vỗ, đưa cho mình chiếc khăn tay, rồi khẽ "Chị hiểu!". Lúc ấy cho dù chị nói gì mình cũng chỉ thấy tức tối thêm nhưng hai chữ "chị hiểu" của chị làm tan đám mây đen u ám xung quanh mình nhanh chóng. 

Khi mình hoạt ngôn, ai cũng muốn kết bạn. Nhưng khi mình lặng lẽ và khép kín, người đến với mình rất có thể là một người cùng "cộng đồng" - những người bạn chung tần số.  Chị C luôn nói với mình những suy nghĩ chân thành của chị về mình, như là không hiểu sao chị rất muốn nói chuyện với mình. Chị có thể nói với mình rất điều khác như chuyện uống trà hay mùa thu Hà Nội, nhưng chị đã chọn nói với mình điều ấy. 

Và hai chị, đều không để mình một mình. "Thế giới xinh là thế giới không ai bị đứng một mình" - trích thư chúc mừng năm mới của iSEE. Trại sinh thái hay trại gieo duyên, gieo cho mình những cái duyên lạ lùng: mới gặp mà ngỡ đã thân? 

Khi vắng tự nhiên, như những ngày ở thành phố lớn nhất nhì đất nước, lẽ dĩ nhiên mình cần các chị. 

Trồng một cái cây 
mà lòng ngập tràn hy vọng 

Mình chưa từng nghĩ rằng việc tự tay trồng một cái cây con sẽ khiến cho lòng ngực mình căng tràn sự hy vọng đến vậy. Sáng ấy, mình phụ các anh trồng cây bằng những công việc nho nhỏ. Các anh cuốc đất thì mình phụ đặt cây vào hố, bón phân rồi cắm cọc. Mình phụ trồng được cũng gần chục cái cây con. 

Rồi đến một cây phong Đà Lạt - hay còn gọi bằng cái tên dễ thương dễ nhớ là Thích Núi Cao, mình muốn tự trồng vì ấy là cái cây con nhỏ nhất trong 150 cây con chúng mình phải trồng buổi ấy. Mình đã tự tay chọn cái cây con ấy nên cũng muốn tự tay trồng nó. Mình lấy cái xẻng hất nước đọng trong hố ra. Chiếc xẻng nặng chết đi được, thế mới thấy các anh khỏe thật! Rồi lấp đất, bón phân, sau đấy anh H phụ mình. Lúc đặt cây phong bé bỏng ấy vào hố đất, không hiểu sao tự nhiên hồi hộp như đang bế trẻ nhỏ ấy? 

Trước khi rời đi, mình còn quay lại và thỏ thẻ với bé Thích Núi Cao: "Phải mạnh mẽ sống đấy nhé!", vỗ vỗ dưới đất, vuốt ve chiếc lá. Thích Núi Cao phải Cao như Núi thì Thy mới Thích!

Nếu sau này thiếu hụt hy vọng, chắc chắn mình sẽ đi trồng cây. Chỉ nghĩ đến hình ảnh sau này cái cây con bé bỏng sẽ vươn mình trở thành một cái cây cứng cáp thôi mà đã rung động mất rồi! 



Như một đứa trẻ tò mò về thế giới 

Về thành phố, mình được nghe anh C kể chuyện một trường cấp hai từng cho học sinh đi các cung ở vườn quốc gia (giống chúng mình đi) như một hình thức học tập qua trải nghiệm. Lúc ấy chợt nhận ra: "Ôi thì ra mình cũng chẳng khác gì tụi trẻ con!". 

Trước khi đi Trại, mình chuẩn bị đến 3 cuộn film mà vẫn còn lo không đủ chụp vì chắc chắn Người Bạn Tự Nhiên rất xinh đẹp. Ai ngờ đâu, mình chỉ chụp được 17 tấm, tức mới nửa cuộn film, vì bạn này không những xinh đẹp mà còn cực kỳ thú vị. Ngày đi Cao Đỉnh Khí Hậu, nếu mà đi sau một chút thì sẽ không kịp nghe anh T kể chuyện về bạn này nên bất chấp chân ngắn và đèo dốc, mình đều cố đu bám theo từng bước chân của anh T để hóng chuyện. Bởi vậy, làm gì còn thời gian chụp ảnh! 



Lúc đi vô rừng, anh T dặn không được tự ý chạm vào bất kỳ cái cây nào vì có thể dính độc. Eo ơi, sợ chết nên vô cùng nghe lời! Có khi bước chân qua cầu hay qua leo dốc suýt trượt chân mà cũng chỉ dám bấu áo bạn phía trước chứ không dám ôm cái cây nào xung quanh. 

Anh T kể chuyện cái cây nào cũng mắt chữ A mồm chữ O, chẳng khác gì hồi mẫu giáo ngồi nghe cô giáo kể chuyện cổ tích. 

"Nơi người lớn được là trẻ con và trẻ con được là chính mình" - không chỉ ở Toa Tàu, ở trong rừng mình cũng như thế. 

Dấu chân trở về 

Như đoạn đầu mình đã viết, mình đến Trại với mong muốn tìm kiếm và học hỏi những-điều-gì-đó-chưa-thể-gọi-tên để có thể làm truyền thông cho TNYS 2019. Đến giờ này có thể nói mình đã nhận đạt được mong muốn ấy. Trong số đó, mình đã có thể gọi thành tên 2 điều: nguồn năng lượng tích cực và động lực bắt đầu. 

Nguồn năng lượng tích cực mình tích góp từ những chia sẻ của chị H, từ sự vui vẻ của anh L, từ những câu chuyện dự án của các bạn. 

Động lực bắt đầu của mình bắt nguồn từ những cảm xúc yêu thương mình nhận được từ tự nhiên.

Nếu là con chim, là chiếc lá
Thì chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình

Mình đã nhận được rất nhiều điều từ Tây Nguyên đại ngàn, từ núi rừng, từ đại gia đình TNYS, từ những anh chị ban tổ chức của Trại, từ các bạn đồng hành... nên "lẽ nào vay mà không trả"?



Dấu giày thanh xuân có thể đến nhiều nơi nhưng dấu chân trở về chỉ có một nơi: Nhà. 

Hà Thy







Bài đăng phổ biến từ blog này

❝ 52 tiếng ở Đắk Lắk ❞

🍂 Chuyến đi được quyết định nhanh nhất trong lịch sử! Mình. Đã hứa hẹn quá nhiều cái "hôm nào".  Đã chờ đợi một "thời điểm phù hợp" quá lâu. Đã sợ quá nhiều "nỗi sợ tưởng tượng".  Xin lỗi Thanh Xuân, vì đã để bạn chờ mình quá lâu rồi!  Cuối cùng, mình cũng đã dám nhấc chân lên đi khỏi Sài Gòn đến một vùng đất mà mình đã lỡ thương từ khi nào và chẳng biết vì sao. Vào những ngày cuối tháng tư năm mình mười chín. Ban đầu chỉ là mình tò mò vì mùa bướm ở Tây Nguyên và thực sự muốn chiêm ngưỡng khung cảnh bướm xanh bay ngập trời Tây Nguyên một lần nên quyết định lên đường. Nhưng sau đó, mình nhận ra chuyến đi này có nhiều ý nghĩa hơn thế. Mình muốn đi để gặp cô gái xuất hiện như định mệnh trong đời mình. Mình muốn đi để tìm cảm hứng viết bài. Mình muốn đi để sống với hơi thở Tây Nguyên. Mình muốn đi để bớt nhát (và nhạt) đi. Mình muốn đi để năm nhất của mình có một cái kết đáng nhớ. Mình muốn đi để tuổi mười chín của mình có một c...

Chuyện trò với Toa Tàu

Một tối nọ, mình nhận được tin nhắn từ chị Cúc Cu mời đến Toa Tàu để chuyện trò.  Mình đã vô cùng bất ngờ và hạnh phúc vì trong đầu mình lúc đó vẫn còn những suy tư làm thế nào để có thể "tiếp cận" được với Toa Tàu - "Lalaland" của mình, thì lại nhận được lời mời "se duyên" ngọt ngào từ một thành viên của Toa Tàu! Nhân duyên có lẽ bắt đầu từ khi mình "chiến thắng" trong trận chiến mua vé đến Toa Tàu nghe anh Thắng hát và xem triển lãm Gieo trước đó. Rồi mình tình cờ gặp Diên, mà Diên thì lại thân với chị Cúc Cu. Ôi có phải nhân duyên của mình với Toa Tàu đến rồi không nhỉ? Hôm ấy, mình lại gặp trục trắc với việc đi xe buýt đến Toa Tàu, nhưng điều đó không làm mình tụt mất cảm xúc hồi hộp với cuộc chuyện trò sắp diễn ra. Mình gặp lại Lem sư phụ đầu tiên. Lem rón rén xuất hiện sau vành bánh xe, chạy đến cuộn trọn ngay dưới chân mình. Thế là mình nhân cơ hội đó, cưng nựng Lem đã đời luôn. Lát sau, Diên đến và mang theo cho mình ...

Mấy chuyện “khó ở” sau khi học SUV

Mình luôn có cảm giác không thể nào đủ “trình” để nói chuyện người bạn “đi Hà Nội như đi chợ” cùng lớp của mình, nên mình thường xuyên nể và tò mò về một Ng khác ở ngoài lớp báo chí mà mình chưa biết. Cho đến một ngày, Ng “dụ dỗ” mình tham gia một khóa học mà Ng từng học. Vẫn với cảm giác không thể nào đủ “trình” để học, mình đã định im lặng cho qua. May sao nhờ Ng “quán triệt tư tưởng” mạnh mẽ, động viên tinh thần quyết liệt, mình đã có một lớp học đáng nhớ vào mùa đông Hà Nội năm ngoái. Như một món quà sinh nhật tuổi hai mươi, SUV07 (School of Universal Values) đã đến với mình.  “Đi học SUV thấy khó ở hen?”  Đó là câu mà Ng nửa đùa nửa thật hay nói với mình. Ng bảo đi học SUV về chỉ có mấy đứa SUVer chơi được với nhau, tại bình thường ít ai hiểu nổi suy nghĩ của mấy đứa mình mà!? Có những chuyện người khác thấy bình thường nhưng tụi mình thấy bất bình thường.  Chuyện thứ nhất: QUYỀN Vừa rồi, mình nhận ra mình không thí...